Chưa bao giờ được đền ơn bố

 8/16/2020 |  Admin   62 lượt xem

(nuoitre.com) - Ngày tôi phấn khởi vì được lĩnh tháng lương đầu tiên cũng là ngày tôi nhận được điện thoại của chị. “Em về ngay đi, bố yếu lắm rồi”...

Tôi bón cho bố được hai miếng cháo, bố nhìn tôi và hỏi. “Con định lấy vợ ở đâu?”. Có lẽ biết mình không qua được nữa, bố hỏi vậy để yên tâm ra đi. Tôi nghẹn ngào nói “Con lấy vợ ở quê còn nuôi bố nữa. Bố cố gắng lên!”. Sau lời nói đó, bố đã ra đi mãi mãi trong vòng tay tôi...

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có 5 chị em, quê hương tôi ở vùng nghèo nhất nước Việt nam - Hà Giang. Nhà nghèo, không chịu được cảnh khổ, mẹ đã bỏ đi, để lại cho bố tôi năm đứa con thơ dại. Bố tôi lại là thương binh 4/4 mất sức lao động. Ngày đó, chị hai tôi mới học lớp bảy đã phải nghỉ học để giúp bố nuôi các em thơ.
Chưa bao giờ được đền ơn bố

 


Từ nhỏ, vì là con trai út nên tôi được bố chiều, yêu thương. Có lẽ, do thiếu thốn tình cảm của mẹ mà tôi cứ quấn quýt bên bố. Những lúc nằm ngủ với bố, bố ôm tôi vào lòng và căn dặn, lớn lên phải sống làm sao có ích, đừng để bố phải thất vọng về con.

Ngày tháng trôi qua, tôi cũng đến tuổi đi học, vậy là gánh nặng lại đè lên vai bố. Nhà phải ăn cơm độn nhưng bố không cho ai nghỉ học giữa chừng. Bố nói, trước bố thèm học lắm nhưng ông bà không cho học vì “học cũng ăn, không học cũng ăn, vậy học làm gì”, nên đến lượt mình, bố không cho ai nghỉ học. Nhưng các chị tôi thương bố nên đều bỏ học và lấy chồng. Còn tôi, bố nói tôi là đứa con mà bố đặt hi vọng nhiều nhất, hãy cố gắng học để có tương lai, đừng như bố.

Tôi đã làm theo và cũng trải qua quãng sinh viên từ những đồng lương ít ỏi của bố, từ tiền thương binh được nhà nước cho hằng tháng. Tôi không hề biết ở nhà bố đang mắc bệnh ung thư phổi, không có thuốc chữa. Tôi chỉ muốn kiếm tiền, mong tìm được việc tại thành phố, nên khi học xong tôi đã không về.

Cuộc sống mỉm cười với tôi khi tôi được nhận vào làm kỹ thuật viên tại một công ty điện tử. Tôi đã báo tin mừng cho bố, bố tôi cười trong hạnh phúc.

Ngày tôi phấn khởi vì được lĩnh tháng lương đầu tiên cũng là ngày tôi nhận được điện thoại của chị. “Em về ngay đi, bố yếu lắm rồi”, chị nói trong tiếng khóc. Vội vàng, tôi bắt xe về quê, đến nhà đã có rất nhiều hàng xóm bên giường bố. Tôi không kìm được nước mắt khi thân thể bố chỉ còn là da bọc xương. Hơi thở yếu nhưng bố vẫn còn tỉnh táo và nhận ra tôi, lúc đó, tôi chỉ biết khóc.

Tôi bón cho bố được hai miếng cháo, bố nhìn tôi và hỏi. “Con định lấy vợ ở đâu?”. Có lẽ biết mình không qua được nữa, bố hỏi vậy để yên tâm ra đi. Tôi nghẹn ngào nói “Con lấy vợ ở quê còn nuôi bố nữa. Bố cố gắng lên”. Sau lời nói đó bố đã ra đi trên vòng tay của tôi, lúc đó tôi chỉ còn biết gào thật to…

Cả cuộc đời bố có rất nhiều việc thật cao cả, chống Mỹ cứu nước được nhà nước công nhận dũng sỹ diệt Mỹ, đã sinh thành và nuôi 5 đứa con, lo cho con ăn học dù nhà nghèo. Vậy mà, cuối cùng tôi đã không lo được cho bố dù một ngày, điều mà tôi không bao giờ thực hiện được đó là đền ơn bố.

Sưu tầm

liên quan

Bài học cho sự thành công  45

 8/16/2020

Ở một vùng quê nọ có 2 cha con sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận vì đã thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.

Xem chi tiết 

Hãy yêu thương khi còn có thể!  45

 8/16/2020

Một ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư làm thủ tục ly hôn.

Xem chi tiết 

Lòng mẹ  55

 8/16/2020

Thương con mẹ thương con Yêu con mẹ yêu con Yêu suốt một cuộc đời

Xem chi tiết 

Hãy mặc cho con bộ đồ màu đỏ  60

 8/16/2020

Công việc của tôi là chăm sóc những đứa trẻ mang trong người vi rút gây ra căn bệnh AIDS. Những mối quan hệ tôi có được với những đứa trẻ đặc biệt này chính là món quà vô giá đối với tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về lòng can đảm của một cậu bé tên là Tyler.

Xem chi tiết 

Hãy làm gì đó trước khi quá muộn màng  46

 8/16/2020

Cuộc đời rất ngắn ngủi. Hãy dành nhiều thời gian để yêu thương và quan tâm đến những người mà bạn quý mến. Hãy tận hưởng những khoảnh khắc với họ trước khi mọi chuyện đã quá muộn màng.

Xem chi tiết 

Giàu và nghèo  46

 8/16/2020

Có một ông bố rất giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để cho cậu bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào.

Xem chi tiết 

Cuốn sổ nợ của mẹ kế  53

 8/16/2020

Cô không có ấn tượng gì về mẹ ruột của mình, lúc mẹ cô bỏ nhà ra đi cô còn quá nhỏ, hai tuổi là cái tuổi không có ký ức đối với một đứa bé. Sống với cha cho đến năm tuổi, thì cô có mẹ kế. Không giống những gia đình khác, cha con cô sống ở nhà mẹ kế, xài tiền của mẹ kế.

Xem chi tiết 

Giá trị đích thực của việc cho đi  41

 8/16/2020

Khi cơn bão ập đến khu thị trấn nhỏ nơi tôi ở, rất nhiều gia đình rơi vào cảnh khốn cùng.

Xem chi tiết 

Đồng hồ và chiếc lược  45

 8/16/2020

Có một người đàn ông rất nghèo sống với vợ. Một ngày nọ, vợ ông, người có mái tóc rất dài hỏi chồng về chuyện mua một chiếc lược mới hơn để dùng.

Xem chi tiết 

Đôi mắt của mẹ!  50

 8/16/2020

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là chủ đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Xem chi tiết 
Like Fanpage Để Ủng Hộ Chúng Tôi Duy Trì Website