Những bức ảnh cũ

 8/16/2020 |  Admin   64 lượt xem

(nuoitre.com) - - Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật! - Ừ, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

 

Những bức ảnh cũ
Tiếng đầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế. Ở bên kia, cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.
 
- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây!
Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây - Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.
Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
- Em thấy không, đây là tấm hình mà dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố cãi "Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh", mẹ anh phiền thật đó.
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
- Em nhìn này, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bò, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng "Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt". Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bò, sữa bò phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.
Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay người mẹ cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.
Những bức ảnh cũ

 


- Còn nữa đây này - Anh lại lôi ra 1 tấm khác và chăm chú nhìn vào đó - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hớn hở khoe "Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó". Bộ mẹ không thấy phiền hay sao nhỉ?
Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.
Anh tiếp tục nói:
- Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc "Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin". Mẹ phiền quá đi mẹ à!
Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Đây nữa, đây nữa này - Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh - Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết! Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong - Anh phì cười - Mẹ anh phiền nhỉ?
Những bức ảnh cũ

 


Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu. Cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...
- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm... - Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học... Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí... - Giọng anh lạc hẳn - Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi. Vậy đó... Em thấy mẹ anh khỏe không?
"Tách", 1 giọt nước rơi xuống tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi. Khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậu đó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.
- Anh à - Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
- Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen... mẹ anh đó. - Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
Những bức ảnh cũ

 

 
- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình. Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ! Bây giờ lớn rồi, mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.
- Anh! - Cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở - Em xin lỗi!
Anh ôm lấy cô vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.
- Choang! - Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
- Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng... Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.
- Mẹ à - Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ - Từ nay, mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho.
Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ. Mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.
"Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?"

Sưu tầm

liên quan

Bàn tay của mẹ, bài học của con  191

 8/15/2020

Một cậu thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta đã vượt qua được 2 đợt phỏng vấn và ông giám đốc muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh vào. Ông giám đốc thấy học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh không hoàn thành vượt bậc.

Xem chi tiết 

8 lời nói dối trong cuộc đời của mẹ  206

 8/15/2020

Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lần nói dối đầu tiên của mẹ.

Xem chi tiết 

Lòng mẹ  56

 8/16/2020

Thương con mẹ thương con Yêu con mẹ yêu con Yêu suốt một cuộc đời

Xem chi tiết 

Bài học cho sự thành công  46

 8/16/2020

Ở một vùng quê nọ có 2 cha con sinh sống trong một khu vườn rộng lớn. Người cha chăm chỉ, yêu lao động và được cả xã hội công nhận vì đã thành công trong lĩnh vực trồng hoa. Còn người con có rất nhiều tài. Anh lớn lên trong vòng tay yêu thương và đầy đủ vật chất mà người cha ban cho. Anh đã học được nhiều nghề, làm được nhiều điều hay. Nhưng ở tuổi 35, anh vẫn là một người vô danh trong xã hội.

Xem chi tiết 

Lần đầu được bế con  56

 8/16/2020

Tôi sinh bé ở nước Nga, vào năm cuối cùng của thời sinh viên. Ca sinh của tôi khá vất vả bởi xương chậu tôi hẹp, vòng đầu của bé lại khá lớn. Một kíp bác sĩ đỡ đẻ và một kíp bác sĩ mổ luôn đứng bên tôi.

Xem chi tiết 

Hai viên gạch xấu xí  63

 8/16/2020

Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ. Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào việc.

Xem chi tiết 

Hãy yêu thương khi còn có thể!  46

 8/16/2020

Một ngày đẹp trời, một cặp vợ chồng khoảng 70 tuổi đến văn phòng luật sư làm thủ tục ly hôn.

Xem chi tiết 

Chưa bao giờ được đền ơn bố  62

 8/16/2020

Ngày tôi phấn khởi vì được lĩnh tháng lương đầu tiên cũng là ngày tôi nhận được điện thoại của chị. “Em về ngay đi, bố yếu lắm rồi”...

Xem chi tiết 

Hãy mặc cho con bộ đồ màu đỏ  60

 8/16/2020

Công việc của tôi là chăm sóc những đứa trẻ mang trong người vi rút gây ra căn bệnh AIDS. Những mối quan hệ tôi có được với những đứa trẻ đặc biệt này chính là món quà vô giá đối với tôi. Tôi xin kể cho các bạn nghe câu chuyện về lòng can đảm của một cậu bé tên là Tyler.

Xem chi tiết 

Hãy làm gì đó trước khi quá muộn màng  46

 8/16/2020

Cuộc đời rất ngắn ngủi. Hãy dành nhiều thời gian để yêu thương và quan tâm đến những người mà bạn quý mến. Hãy tận hưởng những khoảnh khắc với họ trước khi mọi chuyện đã quá muộn màng.

Xem chi tiết 

Giàu và nghèo  47

 8/16/2020

Có một ông bố rất giàu có dẫn con trai đến một vùng quê để cho cậu bé thấy những người nghèo ở đây sống như thế nào.

Xem chi tiết 

Giá trị đích thực của việc cho đi  41

 8/16/2020

Khi cơn bão ập đến khu thị trấn nhỏ nơi tôi ở, rất nhiều gia đình rơi vào cảnh khốn cùng.

Xem chi tiết 

Đồng hồ và chiếc lược  45

 8/16/2020

Có một người đàn ông rất nghèo sống với vợ. Một ngày nọ, vợ ông, người có mái tóc rất dài hỏi chồng về chuyện mua một chiếc lược mới hơn để dùng.

Xem chi tiết 

Đôi mắt của mẹ!  51

 8/16/2020

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là chủ đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Xem chi tiết 

Nhờ con mà mẹ đã làm nên điều kì diệu  54

 8/16/2020

Cám ơn con của mẹ, nhờ con mà mẹ đã làm được điều kì diệu…Cảm ơn trái tim bé bỏng của mẹ…Trái tim ấy đã mách bảo mẹ những điều sáng suốt nhất, khôn ngoan nhất”.

Xem chi tiết 

Nếu không có tình yêu  58

 8/16/2020

Tôi ghi nhớ mãi bài học này và tự đúc kết cho mình một câu kết luận: Không ai, không vật gì lớn lên được nếu không có tình yêu...

Xem chi tiết 

Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh  45

 8/16/2020

Chị là Oshin, người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, khi xong việc, chị lại vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi mẹ về trong căn nhà tồi tàn…

Xem chi tiết 

Đôi bàn tay con  43

 8/16/2020

Khi con chào đời, bàn tay con nắm chặt từng ngón tay của mẹ, hơi ấm từ bàn tay con làm dịu nỗi đau mà mẹ vừa trải qua.

Xem chi tiết 

Cuộc sống không cho ai quá nhiều  37

 8/16/2020

Tại một đất nước giàu có ở châu Âu, có một cô ca sĩ rất nổi tiếng. Tuy mới chỉ 30 tuổi nhưng danh tiếng cô đã vang dội khắp nơi, hơn nữa cô có một người chồng như ý và một gia đình hạnh phúc mỹ mãn.

Xem chi tiết 

Con vẹt xanh  47

 8/16/2020

Lưu Tư Kinh, là con trai duy nhất của bà mẹ quả phụ nghèo sống ở một vùng quê hẻo lánh. Anh quyết chí lên thành phố làm ăn kiếm sống và có thể giúp được mẹ già nơi quê nhà. Công việc và những lo toan của cuộc sống hằng ngày chẳng bao giờ dứt… Vì vậy, cho dù trong lòng lúc nào cũng đầy nhớ thương mẹ già nhưng chẳng mấy khi anh thu xếp được thời gian để về thăm mẹ.

Xem chi tiết 
Like Fanpage Để Ủng Hộ Chúng Tôi Duy Trì Website