“Đứa trẻ lâu năm”

 8/18/2020 |  Admin   34 lượt xem

(nuoitre.com) - Chị chọn anh làm chồng bởi anh vui tính, tư tưởng phóng khoáng và luôn nhìn cuộc sống với con mắt lạc quan. Những tưởng chị sẽ là người vợ hạnh phúc, nào ngờ, thời gian chung sống càng dài, vai trò của chị càng tăng lên. Khi mới cưới, chị là vợ, sau đó dần dần bao gồm là vợ, là osin, là chị và giờ đây là… mẹ của chồng.

Tuy đã 37 tuổi nhưng anh như đứa trẻ “lâu năm”, chẳng chịu lớn trong cách hành xử và cách sống. Anh sống vô tư, vô tâm, vô lo nên trông cũng trẻ toàn diện theo nghĩa đen. Còn chị, phải quán xuyến việc trong nhà ngoài ngõ, họ hàng hai bên nên tuy gái một con nhưng nhìn… xót cả con mắt, tiều tụy, khô cằn với những nếp nhăn ngày càng nhiều, với những cái lắc đầu ngán ngẩm và tiếng thở dài thườn thượt trong đêm khuya.


chong-luoi1.jpg
Ảnh minh họa.

 
Lấy vợ rồi nhưng anh vẫn mang nếp sống như thời độc thân vào đời sống vợ chồng. Tan sở về, chị tất tả tạt ngang chợ mua ít thức ăn, rồi lại tất tả vào bếp chuẩn bị cơm nước, giặt giũ; còn anh thì “bận” thang lang ở đâu đó, khi thì đi đá banh, lúc thì cà phê cà pháo với bạn bè, đến giờ cơm thì về, có khi biệt tăm đến 12 giờ khuya, sau khi gửi cho vợ một tin nhắn “anh có việc, đừng chờ cơm”, rồi tắt máy. Về đến nhà, rượu bia đã ngấm, anh chẳng biết trời trăng gì nữa, lăn quay ra giữa nhà, giày dép, áo quần vứt tứ tung rồi "phóng uế tại trận". Những lúc ấy, lòng chị tràn ngập tủi thân, chị khóc tức tưởi, rồi lại tự vỗ về mình nín khóc vì có ai thấy, ai nghe, ai hiểu đâu?
 
Khi anh có “nhu cầu”, không nói không rằng, anh xoay sang ôm vợ, vuốt ve vài “đường” như là báo hiệu cho chị rồi “nhập cuộc”. Bản năng đàn bà của chị chưa kịp đánh thức những giác quan, đã lịm tắt trong tiếng ngáy pho pho của chồng. Chị lại khóc tủi thân, rồi lại tự dỗ mình nín khóc trong giấc ngủ chập chờn những bất mãn, chịu đựng.
 
Chị quần quật cả ngày với công việc cơ quan, những việc nhà không tên. Anh như ông chủ trong nhà, về đến nhà chỉ việc quăng cặp xuống so pha, gác chân đọc báo hoặc nghểnh cổ xem ti vi. Chị cũng muốn anh giúp chị chút việc nhưng anh đụng đến đâu hỏng đến đó. Nhờ anh nhặt rau thì cọng già cọng non lấy tất, lá hư lá tốt bỏ cả; nhờ anh rửa bát thì không vỡ cũng còn dính mỡ. Thôi thì, chị làm cho xong. Mệt nhất là chị phải tự tìm xem quần áo của anh cái nào “có mùi”, cái nào “còn thơm” thì tự đem giặt.
 
Việc gì anh cũng hỏi ý kiến chị, ban đầu thì chị có cảm giác được tôn trọng, nhưng lâu dần, chị nhận ra, dường như anh không có chính kiến cho riêng mình. Ngay cả việc sếp bảo đi công tác hai ngày ở tỉnh bên, anh cũng không tự quyết mà gọi điện về hỏi vợ; đi ăn cưới thằng bạn, mừng mấy trăm ngàn, quần áo nếu vợ không là thì cứ thế nhăn nhúm ra đường, vớ được cái nào choàng lên người cái đó.
 
Đó là chưa kể đến việc con cái. Vì sống riêng nên mọi chuyện, từ chăm con, chơi với con, dạy con học, đưa đón con… một tay chị lo hết. Lúc vui lên, anh đùa với con một câu, gọi con một tiếng rồi lại “con ra kia chơi cho ba xem ti vi”.
 
Chị không thể đổ lỗi cho ai, bởi chị biết đó là do chính mình đã không tìm hiểu kỹ trước khi đồng ý tiến đến hôn nhân. Than thân trách phận cũng chẳng ích gì. Ai bảo chị đảm đang, tháo vát và cũng mạnh mẽ quá. Nhưng chẳng lẽ đó là nguyên nhân khiến chị khổ?
 
Kiều Nga

liên quan

“Cắn xé” hôn nhân  33

 8/18/2020

Từ chuyện khắc khẩu, hay xỏ xiên nhau, anh chị chuyển sang cãi vã “mày, tao” rồi lôi nhau ra tòa.

Xem chi tiết 

“Cây khô không lộc, người độc không con”  27

 8/18/2020

Không biết có ngày nào đó, tôi có trở thành người độc ác hay không nhưng thật sự bây giờ tôi cảm thấy tuyệt vọng và bế tắc vô cùng.

Xem chi tiết 

“Chiến thuật” dịu dàng  31

 8/18/2020

Mọi người bảo: Con bé này ngọt ghê, chẳng trách chồng nó không moi ruột gan ra...

Xem chi tiết 

8-3 đầm ấm của mẹ chồng - nàng dâu  26

 8/18/2020

Mẹ tôi đã ngoài 60, ở nhà làm ruộng, quanh năm vất vả nên cả đời chẳng mấy khi biết đến ngày 8-3. Khi chúng tôi lớn lên, muốn tặng quà cho mẹ dịp này, dịp nọ, mẹ cũng gạt đi, cho là “lắm chuyện”, “tốn tiền”.

Xem chi tiết 

Ăn chung hay ăn riêng?  30

 8/18/2020

Nhiều nàng dâu than thở họ xảy ra chuyện bất hòa chỉ vì ăn chung với bố mẹ chồng, muốn ăn riêng để được tự do. Thế nhưng, trong chuyện ăn riêng cũng không ít tình huống khó xử, khiến mẹ chồng, con dâu lại thêm phần lục đục.

Xem chi tiết 

Anh không muốn là “người thừa” trong nhà  34

 8/18/2020

“Giời đất ơi! Con vừa ăn xong mà anh đùa thế, nó ọe hết ra bây giờ!”. “Anh lau nhà thế này thì làm sao em dám cho con xuống sàn?”…. Tiếng em cứ lanh lảnh theo anh từng cử chỉ, từng hành động, từng việc làm của anh khiến đôi khi anh cảm thấy mình vô dụng và trở thành “người thừa” trong chính ngôi nhà của mình.

Xem chi tiết 

“VIP” trong nhà  32

 8/18/2020

Vừa về đến nhà, thấy chiếc ti vi mới coóng, anh đã nổi nóng, quẳng mạnh chiếc cặp xuống đất rồi bỏ về phòng, không quên thốt một câu khó nghe: “Cái nhà này lộng hành hết rồi, chẳng ai xem tôi ra gì!”. Đang ngồi hát karaoke vui vẻ, cả nhà chợt lặng đi.

Xem chi tiết 

Cái đuôi  29

 8/18/2020

Người ta thường viện lý do “vì yêu” để biện minh cho những hành động đôi khi thái quá của mình. Tuy nhiên, trở thành “cái đuôi” của ai đó lại khiến cả “cái đuôi” lẫn “khổ chủ” đều không vui...

Xem chi tiết 

Cận Tết rồi, vợ ơi!  29

 8/18/2020

Anh vừa đi làm về đến cổng thì bắt gặp hai thằng con chạy ra chặn đầu xe làm nũng:

Xem chi tiết 

Chiêu độc trị chồng nghiện game  30

 8/18/2020

Nghĩ bụng tất cả cũng tại cái máy tính, đập đi là xong. “Ai ngờ mới tắt màn hình chị đã ăn một phát tát. Rút hẳn nguồn ra, chồng chị "khuyến mại" thêm phát nữa nổ đom đóm. Chị ức quá bỏ đi, hắn cũng chẳng thèm giữ. Chị nhận ra với những thằng chồng nghiện game thì vợ con không bằng cái máy tính”.

Xem chi tiết 
Like Fanpage Để Ủng Hộ Chúng Tôi Duy Trì Website