Ly dị nàng tiên tửu

 8/18/2020 |  Admin   33 lượt xem

(nuoitre.com) - Tớ vừa đi nhậu về, kể ra so với mọi hôm thì vẫn còn “tỉnh táo tầu” chán, ấy thế mà vừa mới thò môi thơm vào má mụ thì mụ đã nhăn mặt: “Khiếp quá, đóng cái nắp cống lại đi”.

Tớ tự ái quay ra chơi với con, thầm nghĩ: “Xời, có mà dùng đã tốt, đây… chả thèm”. Hai bố con ôm nhau nhảy nhót được một lúc thì con nhỏ cứ lè nhè đòi tớ kiệu lên cổ, mà tớ thì mệt phờ. Thế là nó lăn đùng ra ăn vạ, tớ tức khí phát vào mông nó một cái (nhẹ thôi nhưng nó vẫn khóc), ấy thế mà mụ nhảy dựng lên tru tréo: “Uống rượu về đánh con thế à?”.
 
Tớ biết thừa, mụ ấy là nhà văn nên cái gì cũng thêm mắm thêm muối, điêu toạc mỏ. Mới lại, cả tuần nay tớ có nhiều “phi vụ” quá! Nào là thằng Huy “chó” cưới vợ, nào là thằng Tài “dê” từ Nam ra chơi, nào là họp lớp đại học, nào là đám cưới thằng Tùng “con”, hôm nay mới gặp thằng bạn từ hồi… học mẫu giáo nên tạt vào quán bia ngồi từ chiều tới giờ. Mụ ức chế mấy hôm nay nên nhân cơ hội này gây sự đây mà!

say-ruou.jpg
"Xời, có mà dùng đã tốt, đây… chả thèm". (Ảnh minh họa)
 

Sẵn có tí men trong người, tớ lẩm bẩm (không dám nói trực diện): “Làm thế thì ông dạy con thế đếch nào được?”. Ai ngờ, lúc bảo đấm lưng hộ tớ thì mụ nghễnh ngãng, lúc này sao tai mụ thính thế, mụ câng cái mặt lên: “Cái đồ nát rượu thì dạy được ai?”. Như chạm phải nọc, tớ sửng cồ lên, giơ tay dứ dứ (ai nào dám tát), lẽ ra cơm sôi thì phải nhỏ lửa, nhưng mụ cứ tinh tướng “nồi cơm điện” thách thức: “Anh muốn đánh tôi à, giỏi thì đánh đi, đồ... mất nết!”.
 
Á à, thách ông à? Này thì “bốp”. Ai bảo “thách nhà giầu húp tương”? Tớ tát nhẹ một cái, ấy thế mà mụ lăn vật ra giường, nằm im như chết. Con nhỏ sợ quá gào lên: “Mẹ ơi! Mẹ đừng bỏ con!”. Ông bà nội từ dưới nhà nhảy xổ lên chỉ vào mặt tớ: “Thằng mất dạy, sao mày ác thế hở con?”. Tớ trợn mắt cãi: “Nó giả vờ đấy, chết được đã tốt!”. Quả nhiên, chỉ một câu đó, mụ vục dậy, gào lên ầm ĩ. Chẳng mấy chốc, cái nhà cứ như cái chợ buôn lợn. Sau một hồi khẩu chiến, mụ dắt con lên tầng ba ngủ. Càng tốt, một mình tớ một phòng chả đứa nào làm phiền!
 
Sau khi hạ hỏa, tớ mới nằm ngẫm nghĩ mà thấy mình hèn thật. “Quân tử động khẩu” chứ sao lại động thủ với đàn bà? Sáng hôm sau, tớ mon men đến gần mụ: “Mình ơi!…”. “Ở đây chả có đứa nào tên là mình cả!”. Mụ trợn mắt.
 
Hai tháng sau, mụ vẫn chưa thèm bắt nhời, mặc cho tớ có nịnh nọt thế nào. Cuối cùng, tớ cũng nhận được hồi âm của mụ là cái đơn xin ly hôn, trong đó kể rõ hành vi của tớ: “Đánh vợ là thú tính, đánh vợ trước mặt con là tội ác dã man không thể tha thứ, sau đó lại còn nguyền rủa vợ chết là mất nhân tính”. Tớ không ký đơn và xin phương án hai, mụ đồng ý với điều kiện: Ly thân, đường ai nấy đi, việc ai nấy làm, tiền ai nấy tiêu, mỗi con là chung.
 
Hờ, phương án này hóa ra lại hay. Mụ tưởng mình mụ ngán tớ chắc? Tớ cũng ngán mụ đến tận cổ rồi! Tuần đi nhậu có bốn năm buổi về khuya thôi mà mụ làm như cháy nhà ấy! Xã hội đầy đứa nghiện ngập hút hít còn hư hơn tớ. Trước đây, thỉnh thoảng, tớ lên mạng “chát chit” với mấy em, mụ vớ được, cũng làm ầm lên như kiểu ta vừa có bằng chứng ngoại tình. Ly thân hóa ra lại quá hay, từ giờ tớ tha hồ nhậu nhẹt về khuya mà không phải rón rén vì sợ mụ càu nhàu. Tha hồ tán tỉnh các em mà không sợ mụ nổi cơn ghen! Chả hiểu mụ khôn ngoan ở đâu mà đưa ra cái phương án… ngu thế chứ lị?


cry.jpg
Tớ nhớ tất cả. Và tớ bật khóc. (Ảnh minh họa)

 
Tớ phởn chí được hai tháng, thấy thoải mái hẳn ra. Bỗng một hôm, tớ mon men lên gác ba tìm cái quần thì thấy mụ mở máy tính để đó mà đi đâu mất. Tò mò, tớ ngó thử xem thì giật thót. Mụ đang “chát chit” tâm sự với một “thằng” có vẻ rất tâm đầu ý hợp, thậm chí trong câu chuyện thì biết mụ đã hẹn hò với nó đi ăn trưa, cà phê từ bao giờ, còn cái vụ... “x y z” kia thì không biết đã làm chưa. Tự nhiên, tớ thấy sống mũi cay cay. Càng đọc, tớ càng cay bởi gã kia thực sự biết quan tâm đến mụ, thậm chí gã vẫn còn đang độc thân và hứa sẵn lòng nuôi cả con cho vợ tớ nếu mụ đồng ý bỏ chồng theo gã.
 
Tớ lặng lẽ về phòng nằm vắt tay lên trán suy nghĩ (việc mà lâu rồi tớ không làm). Tớ nhớ lại những ngày tháng chơi bời nhậu nhẹt của mình, nhớ lại những lúc mụ nhẹ nhàng chăm sóc mỗi khi tớ say xỉn về nhà. Tớ nhớ lại cái dáng tần tảo của mụ khi bụng to tướng mà còn vác giỏ quần áo leo lên cái cầu thang, nhớ lại mụ phải thức đêm làm thêm kiếm tiền khi tớ đi nhậu chả đưa được đồng nào cho mụ. Tớ nhớ rằng mụ luôn là một phụ nữ đẹp, thành đạt, yêu chiều chồng con. Tớ nhớ tất cả. Và tớ bật khóc.
 
Có điện thoại của thằng bạn thời trung học rủ ra quán “làm tí”, tớ nhắn lại cho nó: “Tao bận, không đi được, đến nhà tao chơi nhé!”. Tớ không biết có khiến mụ đừng bỏ tớ mà mang con “theo giai” hay không, nhưng tớ phải cố. Việc làm trước tiên là tớ phải viết đơn xin ly dị với “nàng tiên tửu” cái đã.

Bảo Anh

liên quan

“Cắn xé” hôn nhân  48

 8/18/2020

Từ chuyện khắc khẩu, hay xỏ xiên nhau, anh chị chuyển sang cãi vã “mày, tao” rồi lôi nhau ra tòa.

Xem chi tiết 

“Cây khô không lộc, người độc không con”  37

 8/18/2020

Không biết có ngày nào đó, tôi có trở thành người độc ác hay không nhưng thật sự bây giờ tôi cảm thấy tuyệt vọng và bế tắc vô cùng.

Xem chi tiết 

“Chiến thuật” dịu dàng  43

 8/18/2020

Mọi người bảo: Con bé này ngọt ghê, chẳng trách chồng nó không moi ruột gan ra...

Xem chi tiết 

“Đứa trẻ lâu năm”  46

 8/18/2020

Chị chọn anh làm chồng bởi anh vui tính, tư tưởng phóng khoáng và luôn nhìn cuộc sống với con mắt lạc quan. Những tưởng chị sẽ là người vợ hạnh phúc, nào ngờ, thời gian chung sống càng dài, vai trò của chị càng tăng lên. Khi mới cưới, chị là vợ, sau đó dần dần bao gồm là vợ, là osin, là chị và giờ đây là… mẹ của chồng.

Xem chi tiết 

8-3 đầm ấm của mẹ chồng - nàng dâu  43

 8/18/2020

Mẹ tôi đã ngoài 60, ở nhà làm ruộng, quanh năm vất vả nên cả đời chẳng mấy khi biết đến ngày 8-3. Khi chúng tôi lớn lên, muốn tặng quà cho mẹ dịp này, dịp nọ, mẹ cũng gạt đi, cho là “lắm chuyện”, “tốn tiền”.

Xem chi tiết 

Ăn chung hay ăn riêng?  40

 8/18/2020

Nhiều nàng dâu than thở họ xảy ra chuyện bất hòa chỉ vì ăn chung với bố mẹ chồng, muốn ăn riêng để được tự do. Thế nhưng, trong chuyện ăn riêng cũng không ít tình huống khó xử, khiến mẹ chồng, con dâu lại thêm phần lục đục.

Xem chi tiết 

Anh không muốn là “người thừa” trong nhà  48

 8/18/2020

“Giời đất ơi! Con vừa ăn xong mà anh đùa thế, nó ọe hết ra bây giờ!”. “Anh lau nhà thế này thì làm sao em dám cho con xuống sàn?”…. Tiếng em cứ lanh lảnh theo anh từng cử chỉ, từng hành động, từng việc làm của anh khiến đôi khi anh cảm thấy mình vô dụng và trở thành “người thừa” trong chính ngôi nhà của mình.

Xem chi tiết 

“VIP” trong nhà  47

 8/18/2020

Vừa về đến nhà, thấy chiếc ti vi mới coóng, anh đã nổi nóng, quẳng mạnh chiếc cặp xuống đất rồi bỏ về phòng, không quên thốt một câu khó nghe: “Cái nhà này lộng hành hết rồi, chẳng ai xem tôi ra gì!”. Đang ngồi hát karaoke vui vẻ, cả nhà chợt lặng đi.

Xem chi tiết 

Cái đuôi  42

 8/18/2020

Người ta thường viện lý do “vì yêu” để biện minh cho những hành động đôi khi thái quá của mình. Tuy nhiên, trở thành “cái đuôi” của ai đó lại khiến cả “cái đuôi” lẫn “khổ chủ” đều không vui...

Xem chi tiết 

Cận Tết rồi, vợ ơi!  43

 8/18/2020

Anh vừa đi làm về đến cổng thì bắt gặp hai thằng con chạy ra chặn đầu xe làm nũng:

Xem chi tiết 
Like Fanpage Để Ủng Hộ Chúng Tôi Duy Trì Website